Trong những ngày tháng Năm đầy lưu luyến, phong trào viết thư “Điều em muốn nói” của chi đội 5A6 đã trở thành hoạt động ý nghĩa, để lại nhiều cảm xúc đẹp trong lòng thầy cô và học sinh. Những lá thư được viết bằng tất cả sự chân thành của tuổi học trò đã giúp các em gửi gắm những điều bấy lâu còn ngại nói thành lời.
Không còn là những bài văn theo khuôn mẫu, mỗi bức thư là một câu chuyện riêng, mang theo tiếng cười, niềm vui và cả những xúc động của những ngày cuối cấp. Có bạn viết thư cho cô giáo với lời cảm ơn giản dị vì cô đã luôn kiên nhẫn dạy từng bài toán khó, sửa từng nét chữ chưa đẹp. Có bạn lại chọn viết cho cha mẹ để nói lời biết ơn vì những buổi sớm đưa đón, những lần âm thầm chuẩn bị sách vở cho con đến trường.
Đặc biệt hơn cả là những lá thư viết trước ngày chia tay mái trường tiểu học. Khi sắp phải rời xa lớp học thân quen, các đội viên 5A6 dường như trưởng thành hơn qua từng câu chữ. Những kỷ niệm nhỏ bé như tiếng trống giờ ra chơi, hàng cây sân trường, góc lớp thân quen hay những lần cùng bạn trực nhật… đều trở nên thật đáng nhớ.
Nhiều bạn đã viết thư cho chính tập thể lớp mình, như một lời hẹn ước sẽ mãi nhớ về nhau dù mai này mỗi người học ở một ngôi trường khác. Có những dòng chữ khiến người đọc xúc động: “Sau này lớn lên, em sẽ nhớ mãi lớp 5A6 – nơi có những người bạn đầu tiên cùng em lớn lên từng ngày.”
Phong trào “Điều em muốn nói” không chỉ giúp các em rèn luyện kỹ năng viết mà còn là dịp để bày tỏ tình cảm, học cách yêu thương và biết trân trọng những điều bình dị quanh mình. Qua hoạt động này, chi đội 5A6 đã tạo nên một không gian đầy sẻ chia, nơi những cảm xúc đẹp được cất giữ bằng nét chữ học trò hồn nhiên và chân thật nhất.
Những lá thư rồi sẽ được lưu lại như một món quà tuổi thơ – nhỏ bé nhưng chứa đựng cả một khoảng trời kỷ niệm của các đội viên lớp 5A6 trước khi tạm biệt mái trường tiểu học thân yêu.








