Hải Phòng trong tim tôi
Có ai về Hải Phòng với em không?
Để cùng đón gió mùa đông lạnh buốt
Ngắm lá bàng rụng rơi ngoài sân trước
Ăn món ngon đặc sản của quê mình!
Hải Phòng của em ngày một đẹp xinh
Thành phố Cảng khoác trên mình áo mới
Bao cây cầu dài khắc ghi tên tuổi
Nối đôi bờ đi các tỉnh huyện xa !
Người Hải Phòng hát mãi khúc tình ca
Về tháng năm rợp trời hoa Phượng đỏ
Có những con đường rợp màu áo thợ
Những con sông ghi nhớ chiến công vàng !
Mùa hè Hải Phòng cái nắng chói chang
Ta phơi mình trên cát vàng sóng vỗ
Biển Đồ Sơn hình ảnh quê em đó
Hội chọi trâu ai cũng muốn tìm về !
Bánh đa cua món đặc sản miền quê
Quán ốc vỉa hè… sấu dầm…xôi khúc
Bánh cuốn chả viên, xương hầm thơm nức
Đi ngang qua ai cũng muốn ghé vào !
Hải Phòng dang tay mở cửa vẫy chào
Mong được đón bạn gần xa thân thiết
Trao gửi những nụ cười tươi thân thiện
Của người con vùng đất Cảng kiên cường !
Về Hải Phòng với em nhé người thương
Mới tỏ rằng sao vấn vương đến vậy
Em xa quê đã nhiều năm rồi đấy
Nhưng trong em Hải Phòng mãi tuyệt vời !
(Tác giả: Nguyễn Thuỳ)
Nhớ Hải Phòng
Tháng 5 về Hải Phòng ta thắp đuốc
Cháy đỏ trời những góc phố thân yêu.
Hải Phòng ơi ta thương mến rất nhiều
Sông Lạch Tray nối đôi bờ thương nhớ.
Cầu Tân Vũ bàn chân ta hăm hở
Đem niềm vui đến Cát Hải xa xôi,
Vịnh Lan Hạ nơi ấy quê tôi
Nước trong xanh Cát Bà in bóng biếc.
Chưa đến Đồ Sơn, Hải Phòng coi chưa biết,
Bến Bính trầm ngâm bên dòng Cấm xôn xao,
Trước Tam Bạc lòng cứ thấy nao nao,
Bao hoài niệm trở về bên sông Lấp.
Bước lang thang trên Tràng Kênh, Cầu Đất
Đĩa bánh bèo sao nhớ quá đi thôi.
Bánh đa cua vị thấm đẫm bờ môi,
Sì sụp húp mặc nóng ran đầu lưỡi.
Phố Cát Dài bước chân ta rong ruổi,
Bánh mì cay vị giác cứ chênh chao.
Đến Lương Văn Can nếm giá bể xào
Để lắng đọng chút tinh hoa đất Cảng.
Bánh đúc tàu nhẹ nhàng bao buổi sáng
Món quà quê sao chan chứa ân tình.
Bạch Long Vĩ xao xuyến đón bình minh
Ưỡn căng ngực như chàng trai dũng mãnh,
Những dòng sông còn âm vang trận đánh,
Khí phách cha ông trong cọc gỗ Bạch Đằng.
Những núi Voi, hòn Dấu, Hải Đăng,
Đang níu bước ta về miền đất mẹ.
Hải Phòng ơi quê mình đẹp thế
Tóc ai buông trong vắt những tiếng cười
Cốc chè xanh sao ấm áp tình người
Chân quay bước mà lòng còn bịn dịn.
Hồn chênh chao trong hoàng hôn mờ tím
Mới thấy lòng trống vắng một miền quê.
Chợt nghe sóng vỗ bờ đê,
Hồn thiêng quê mẹ vọng về tim tôi.
Tác giả: Anh Dung Dung

